congso.com congso.com

Môi trường công sở hiện đại: tìm thuê văn phòng coworking
Xây dựng thương hiệu: thiết kế in ấn bộ nhận diện, may đồng phục
Nguồn nhân lực chất lượng: kỹ năng thương mại điện tử, ngoại ngữ

Bi hài ngủ trưa nơi công sở - những hệ lụy khó lường!

Đã xem: 2,127
Giấc ngủ trưa công sở tuy ngắn ngủi nhưng cũng có biết bao chuyện bi hài thú vị xung quanh.1.Lộ hàng vì ngủ say quáVăn phòng làm việc của Phương (26 tuổi, Hà Nội) có một góc trống nhỏ gần khu uống nước. Mọi người trong phòng trưng dụng chỗ này để trải chiếu nghỉ lưng giờ nghỉ trưa. Chỗ nằm chật hẹp, người lại đông nên chỉ có chị em phụ nữ được ưu tiên, còn anh em

Giấc ngủ trưa công sở tuy ngắn ngủi nhưng cũng có biết bao chuyện bi hài thú vị xung quanh.

1.Lộ hàng vì ngủ say quá

Văn phòng làm việc của Phương (26 tuổi, Hà Nội) có một góc trống nhỏ gần khu uống nước. Mọi người trong phòng trưng dụng chỗ này để trải chiếu nghỉ lưng giờ nghỉ trưa. Chỗ nằm chật hẹp, người lại đông nên chỉ có chị em phụ nữ được ưu tiên, còn anh em thì ngủ ngay tại bàn làm việc. Tuy vậy, vài chị em vẫn từ chối “ưu tiên” đó vì không muốn tênh hênh ra giữa chốn công cộng. Những người khác khi nằm nghỉ trưa cũng luôn giữ ý không dám ngủ say, đề phòng những phút hớ hênh trước bàn dân thiên hạ. Chỉ có mỗi Phương là luôn vô tư ngủ và vô tư… lộ hàng.

Vốn từ trước đến nay Phương đã là người dễ ngủ, đặt lưng xuống một cái là “khò khò” được ngay. Sau một buổi sáng bận rộn với công việc, Phương ngủ lại càng nhanh, càng say. Khổ một nỗi, cô nàng có thói quen rất xấu là khi ngủ không chịu nằm yên, lúc nào cũng ngọ nguậy, ngoáy ngó. Vì vậy, dù trước khi “khò khò” đã cẩn thận đắp một tấm chăn ngang người, Phương vẫn không tránh khỏi đôi lần hớ hênh.

Có một lần Phương mặc váy đến công ty. Buổi trưa lúc ngủ nàng ta xoay mình, đá chân một cái, váy vén qua đùi, để lộ underwear phản cảm. May thay một chị đồng nghiệp nằm cạnh nhìn thấy kéo lại giúp Phương. Sau khi nghe đồng nghiệp kể lại pha lộ hàng hớ hênh, Phương cạch hẳn, không dám mặc váy ngắn tới cơ quan nữa, tránh để lúc ngủ gặp sự cố.

Dù vậy, thói quen ngủ xấu vẫn làm hại Phương không ít lần. Thi thoảng, sau mỗi pha cô nàng trở mình là áo xống xộc xệch, áo trong áo ngoài lộ ra gần hết. Hôm nào may mắn thì có đồng nghiệp nữ trông thấy giúp Phương chỉnh trang lại. Hôm nào mà mọi người mải ngủ, Phương cứ thế tênh hênh giữa văn phòng. Anh em trong phòng đã vài lần phải đỏ mặt vì “sự cố lộ hàng” của cô.



gg

Vừa đến văn phòng, chưa biết đầu đuôi gì chị Lan đã thấy cả nhà nhìn mình rồi cười phá lên. Còn không hiểu chuyện gì thì đùng cái, có người kéo tay chị vào màn hình máy tính của chị kế toán rồi lại cười. Cái ảnh của chị chềnh ềnh trên FB, được ‘tag’ khắp nơi, và cũng ‘public’ luôn. Cả nhà ai cũng nhìn thấy, những người khác cũng nhìn thấy. Trời, chị đỏ mặt tía tai. Cái tư thế ngủ của chị thật độc, gì mà chị mặc váy gác chân lên ghế và… lộ hàng màu đỏ. Trời ơi. Ông nào chơi tiếng ác lại dám đăng cái ảnh ấy lên FB nhà chị. Phen này chị không còn mặt mũi nào mà nhìn ai nữa rồi. Chị giận lắm. Nghe nói đó là cậu làm kinh doanh ngồi đối diện.Chị không nói không rằng, hằm hằm đi về chỗ ngồi, đợi tên này đến và xử. Nhưng giờ có xử cũng được gì, người ta đã ‘ngắm’ hết rồi, “ai đời lại có kẻ vô duyên như thế, ảnh ấy mà cũng dám đưa lên”, chị lẩm bẩm…

Số là, hôm trước vì đi chơi xa về mệt quá, chị hùng hục đi làm rồi lúc trưa, ngủ thiếp đi không biết trong khi mọi người thì hì hụi làm việc. Thế là họ mới nhân cơ hội chụp được kiểu ảnh của chị. Cậu thanh niên đến biết có lỗi với chị, sang chào hỏi, nhưng chị nghiêm nghị, làm nét mặt khó ưa. Chị cũng biết không nên giận cậu ta vì bức hình này chắc chắn là do nhiều người ‘đầu tư chụp’ chứ chẳng phải mình cậu ấy. Nhưng mà, tốt nhất là lúc này không nên nói. Thế là, một lúc, chị vào FB xem, thấy ảnh đã bị hạ, và kèm theo một lời xin lỗi trên ‘status’ của đối phương.Sau phen ấy chị chừa, không muốn ngủ trưa ở công ty nữa.

Trường hợp của chị Hà tương tự, vì mặc váy ngắn đi làm nên trong lúc ngủ chị đã vô tình để lộ mà không biết. Không bị đưa lên mạng cũng không bị ai bêu xấu, nhưng hôm ấy, khi đang mơ màng nằm ngủ ở dưới chiếu (chị em thường hay trải chiếu xuống thảm nằm), chị mở mắt ra, thấy chăn người nằm kế kéo hết. Và đứng chình ình trước mặt chị là sếp, vì lúc ấy đã gần hết giờ, sếp vào phòng có việc mà lại là sếp nam. Thế là, chị nằm trong tư thế rất khó ưa lại rõ là xoay chiều váy về hướng sếp. Vậy là sẽ lộ hết, không tránh đi đâu được. Cái váy ấy, cúi xuống là lộ chứ đừng nói là nằm như thế.
Có hôm, chị còn bị cả nhà chơi ác, chụp tấm hình, in bằng máy in của văn phòng màu đen trắng cái thế ngủ gật trên bàn lúc trưa khó đỡ của chị. Lúc ấy, chị mồm miệng méo xệch lại còn nhỏ cả dãi. Gì mà thanh niên lại như thế chứ, chị lại còn chưa có người yêu, chưa có chồng. Thật sự hết chịu nổi với cái trò đùa quái ác của anh chị em ở công ty. Nhưng đúng là, sau phen ấy chị hú hồn, vì chẳng bao giờ còn dám hớ hênh khi ngủ trưa nữa. Đặc biệt, váy vóc ngắn thì xin thôi, để ở nhà cho rảnh nợ.

Một vài trường hợp như của chị Lan, chị Hà cũng đủ nhắc nhở các anh chị nên cẩn thận, khi ngủ trưa công sở, nhất là khi mặc váy chớ coi thường những ‘hiểm họa rình rập’ đằng sau. Những pha ấy phần nhiều là hài hước, nhưng cũng không tránh khỏi những phiền phức và thị phi…

rr



2.Ngủ quên cả giờ làm việc

Mới đi làm được vài ngày, Lan (22 tuổi, Quảng Ninh) vẫn chưa quen với nếp sinh hoạt bận rộn. Trước đây ở nhà được mẹ chiều, ngày nào Lan cũng ngủ tới 9 giờ, 10 giờ sáng mới thèm dậy. Buổi trưa ăn cơm xong cô nàng lên giường đánh một giấc đến 4 giờ chiều. Từ khi đi làm, sáng phải dậy sớm, trưa được ngủ có tí tẹo, Lan lúc nào cũng gà gật.

Buổi trưa được nghỉ có 1 tiếng, lúc nào Lan cũng vội vội vàng vàng ăn nhanh nuốt vội cơm trưa để còn có thời gian đi ngủ. Cô nàng ngủ rất giỏi, ở công ty không có chỗ nằm, toàn phải gục trên bàn chợp mắt. Trong khi mọi người thao thức không tài nào ngủ nổi trong tư thế khó chịu ấy, Lan lại ngủ rất say, rất khỏe.

Hôm nào cũng vậy, dù đã hết giờ nghỉ trưa nhưng cô nàng không tài nào dậy nổi. Lan đặt báo thức để dậy nhưng cũng chẳng ăn thua. Hôm thì chuông vang mặc chuông vang, Lan vẫn say sưa ngủ, kiểu quen như hồi ở nhà vậy. Có hôm cô nàng nghe thấy tiếng chuông nhưng lại với tay tắt vội rồi ngủ tiếp. Lan có nhờ một chị đồng nghiệp ngồi cạnh gọi bằng được cô nàng dậy sau giờ nghỉ trưa. Thế nhưng mỗi lần gọi Lan, nghe cô nàng ú ớ “Mẹ ơi, cho con ngủ thêm một chút, hôm nay đi làm mệt lắm” là chị lại mủi lòng, để kệ cô em bé bỏng ngủ thêm tý nữa.

Khổ nỗi, chị ấy có thể mủi lòng thương Lan nhưng sếp thì không. Một lần sếp đi qua đúng lúc Lan đang say ngủ dù giờ nghỉ trưa đã kết thúc được 30 phút, cô nàng bị sếp dựng dậy nhắc nhở. Nghe sếp nói mà đầu óc Lan cứ quay quay, mắt lim dim, lại còn không kiềm nổi ngáp một cái khiến mọi người đều phải bụm miệng để không cười thành tiếng trước mặt sếp.

Vậy mà Lan vẫn không bỏ được cái thói ngủ dai ngủ dài. Hôm nào nàng ta cũng phải “cố” thêm mươi, mười lăm phút rồi mới uể oải dậy làm việc. Lan bảo “Thà bị mắng vì ngủ quá giờ còn hơn khôngnghỉ ngơi đủ, đầu óc không tỉnh táo, làm sai việc còn bị ăn phạt nhiều hơn.”

3.Sếp ngủ ngáy vang như... sấm

vv

Trên một diễn đàn gần đây xôn xao một topic mang tên “Phải làm sao khi sếp…ngáy”. Vào đọc những lời tâm sự của “chủ thớt”, rất nhiều người comment chia sẻ nhưng chưa ai hiến được kế hay.

Số là muadongxaxam (nickname của chủ topic) làm ở một văn phòng “mở”, tức là sếp và nhân viên ngồi chung trong một phòng lớn. Sếp của muadongxaxam được cái rất thoáng, rất vô tư. Giờ nghỉ trưa, sếp chẳng để ý hình tượng, gác chân lên bàn ngủ rất ngon lành.

Khổ nỗi sếp lại bị bệnh ngủ ngáy. Trưa nào sếp cũng kéo gỗ ầm ĩ khiến những người xung quanh không tài nào nghỉ ngơi nổi. Nhiều khi cố nhắm mắt định thần nhưng tiếng ngáy to như tiếng sấm của sếp cứ chọc vào tai. Hết giờ nghỉ trưa, chỉ có sếp tỏ ra khoan khoái, thoải mái. Những người còn lại ai cũng vật vờ, mệt mỏi sau hơn 1 tiếng đồng hồ bị hành bởi tiếng ngáy của sếp.

Cực chẳng đã, anh chị em trong công ty đành góp ý với sếp, khéo léo bảo sếp phải đi khám xem có bệnh gì không mà trưa nào cũng kéo bễ rất ầm ĩ. Sếp nghe xong khăng khăng chối “Vợ tớ ở với tớ mấy chục năm chẳng bao giờ kêu tớ ngáy. Các cậu cứ đùa”. Sếp hề hề nghĩ rằng mọi người chỉ trêu mình và vẫn vô tư kéo bễ mỗi buổi trưa.

Có bạn góp ý muadongxaxam thu âm tiếng ngáy để làm bằng chứng. Nhưng sếp đã bảo không phải, chẳng lẽ nhân viên cứ cố vạch trần, làm bẽ mặt sếp. Muadongxaxam và các đồng nghiệp chẳng ai dám làm theo. Mọi người đành bấm bụng bảo nhau cố nhịn, hy vọng rằng dần dần sẽ quen với âm thanh tiếng ngáy của sếp, coi nó như… âm thanh nhạc giao hưởng ru cho mình ngủ.


Chuyên mục: Chuyện công sở

Tin nổi bật Chuyện công sở